em trai

Đề bài : Kể lại những kỉ niệm về em trai. ( Ngữ văn 9 )

Bài làm

Đó là một ngày mưa bão, mẹ dẫn tôi và Christopher, em trai tôi lúc nó mới năm tuổi, đến một cửa hàng đồ chơi khổng lồ.

Tôi và Christopher chưa bao giờ phấn khích đến thế. Chúng tôi chạy đến bãi gửi xe, dưới cơn mưa gió. Trong khi mẹ vẫn loay hoay với cái ô ngoài cửa. Cái ô ấy không bao giờ hoạt động đàng hoàng khi mẹ tôi muốn.

– Chị Christine, em sẽ đến gian hàng Lego! Người ta mới sản xuất một con tàu, mà em có bốn đô la đây! Có thể em sẽ mua được nó.

Christopher kêu lên và chạy đi ngay lập tức. Tôi nhìn quanh và mắt mở thao láo, ngay gần đó là thế giới barbie.

em trai

Khi cô đang ngắm con búp bê mặc chiếc áo khoác màu trắng sữa và tính nhẩm giá tiền thì nghe tiếng sấm rung chuyển. Tôi giật bắn mình, đèn đóm nhảy lên rồi tắt lịm. Tối om, những giá đồ chơi khổng lồ, với thú bông, ôtô nhựa, cả búp bê… như được phủ một tấm chăn màu đen. Sấm chớp vẫn cứ ầm ầm và những tia chớp là nguồn ánh sáng duy nhất rọi vào cửa hàng trong một hai giây…

“Ô! Không được rồi!”. Tim tôi thắt lại: “Christopher đâu?”. Dẹp nỗi sợ bóng tối sang một bên, tôi chạy giữa các dãy hàng hóa, tim đập nhanh đến mức khó thở. Tôi va phải một số cái giá, làm rơi một số đồ chơi và vấp phải một số thứ khác, nhưng trong đầu chỉ có tên em trai mình. Tôi cần phải biết nó đang ở đâu và ra sao, nhưng hầu như không thấy gì cả. Tôi khóc òa lên, nhưng vẫn tiếp tục chạy, cho đến khi tôi va phải chính Christopher ở gian hàng Lego.

Christopher đứng đó một mình, hầu như không cử động, tay ôm chặt cái tàu xếp hình. Tôi khóc ầm lên và ôm chầm lấy nó tìm đường ra khỏi gian hàng đồ chơi.

Nhiều năm sau tôi nghe đài báo tin về tai nạn của một hãng hàng không. Ý nghĩ đầu tiên của tôi là về Christopher.

Em trai tôi vào trường hàng không một năm trước đó và đang trong thời kì huấn luyện. Khi nghe tin về vụ tai nạn, tôi cảm thấy phải tìm gặp Christopher ngay lập tức, để nắm lấy tay nó và đảm bảo rằng nó không sao cả. Tôi quay số của bà ngoại. Christopher thường gọi cho bà nhiều nhất! Hai hồi chuông reo dài như hai năm, mà tôi run lên, chỉ sợ điện thoại đột ngột bị ngắt. Vì hầu như tất cả thế đều đang gọi điện thoại để nghe ngóng người thân của mình. Cuối cùng bà ngoại cũng nghe máy.

– Nó vẫn ổn, vẫn khỏe. Nhưng sẽ phải chuyển chỗ ở vì chỗ cũ nguy hiểm quá, Christine ạ. Nó mới gọi điện về nhà mà.

Tôi nói chuyện với bà ngoại thêm vài phút nữa. Lúc đặt điện thoại xuống, tôi bắt đầu khóc một cách nhẹ nhõm. Tôi tự nhủ là mình thật ngốc. Christopher giờ đã là người lớn, cao 1m85. Nó có thể dùng một bàn tay nắm lấy hai tay tôi, Christopher rõ ràng có thể tự lo cho mình. Nhưng vào khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra một phần trái tim tôi luôn đi theo nó để bảo vệ nó, dù nó lớn đến mức nào, dù nó đang ở đâu trên thế giới này. Chính phần trái tim ấy luôn giữ nguyên hình ảnh cậu bé năm tuổi, đứng trong cửa hàng đồ chơi tối đen, ôm chặt chiếc tàu đồ chơi, không khóc mà chỉ nói “Em biết nếu em cứ đứng đợi nguyên ở đây thì chị sẽ tìm thấy em mà, phải không Christine?”

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here