người thầy.

Đề bài : Kể về kỉ niệm về người thầy.( Ngữ Văn 9 )

Bài làm

Những năm cuối của đời học sinh phổ thông, tôi học ở trường cấp III Thăng Long. Kỉ niệm tuổi học trò đầy ắp, song đậm nét trong kí ức tôi vẫn là những tối 20-11. Quả là khéo khi Ngày Nhà giáo Việt Nam lại thường rơi vào độ cuối đông.

Trời se lạnh, không khí ngày hội… cùng chúng tôi mang tiếng cười đến tận chân cầu thang nhà thầy giáo chủ nhiệm. Gia đình thầy ở trong căn gác nhỏ, thuộc khuôn viên một biệt thự cổ cuối phố Tô Hiến Thành (nay thì biệt thự ấy đã bị bao vây bởi những căn nhà mới, với mái bằng, mái chóp, nhôm kính… được xây dựng trên đất vườn xưa). Căn phòng nhỏ ấm cúng của thầy mỗi tối 20-11 là nơi hội tụ của nhiều thế hệ học trò từng được thầy dạy dỗ. Lũ học trò lớp 8, lớp 9 (ngày ấy đang còn hệ 10 năm) chúng tôi cũng chưa phải là “nhóc” nhất. Vợ thầy cũng là cô giáo, dạy trường cấp II. Thường chúng tôi đùn đẩy nhau, chẳng đứa nào chịu vào trước. Rốt cuộc, cô bạn lớp trưởng cũng làm xong nhiệm vụ đại diện cho cả hội tặng thầy cô một hình Tháp Rùa hay chùa Một Cột. Dạo ấy học trò chưa biết tặng thầy cô áo sơ mi, bít tất ni lông hay mứt sen, táo tàu… (mà có biết cũng không lấy đâu ra để tặng). Vào những tối 20-11 ấy, thầy hay giới thiệu với chúng tôi: trước anh này học Bách khoa, chị kia học Tổng hợp. Lại có anh đang là bộ đội, xin được ngày phép tranh thủ về thăm thầy… Học trò thầy đã trưởng thành rất đông, làm đủ việc và ở mọi nơi trong và cả ngoài nước. Điều tôi cảm nhận rõ nhất là mỗi khi thầy giới thiệu hay kể về các anh các chị với chúng tôi, ấy là niềm tự hào về những người học trò của mình. Sự cảm nhận ấy tự nhiên làm nảy sinh trong tôi mong muốn đến lúc nào đó được trở thành một trong những niềm tự hào của thầy…

người thầy.

Cuối năm lớp 10, vào mùa hè năm 1972 đỏ lửa, tôi phải xa thầy, xa bạn, xa lớp để gia nhập quân ngũ. Thầy cùng các bạn trong lớp tiễn tôi đến tận chỗ giao quân. Trước lúc chia tay thầy nói khẽ “thầy tin là em trở về”. Những năm chiến tranh khốc liệt rồi cũng qua đi. Đúng như niềm tin của thầy, từ chiến trường tôi trở về Hà Nội. Chưa kịp đến thăm thầy, thầy đã tìm đến và trao cho tôi mảnh bằng tốt nghiệp phổ thông… theo chế độ “đặc cách”, thầy vẫn giữ hộ tôi từ ngày tôi đi (chúng tôi ra trận mà không kịp tham gia kì thi tốt nghiệp) thầy động viên tôi ôn tập để thi vào đại học. Mấy hôm khi tôi tới, thầy đã chuẩn bị sẵn cho tất cả sách giáo khoa, những tài liệu cần thiết để ôn thi. Suốt mấy tháng trước kì thi đại học năm ấy, thầy dành cho tôi biết bao sự quan tâm, dìu dắt, bảo ban. Chẳng phụ lòng thầy, tôi thi đỗ vào khoa Văn Đại học Tổng hợp, thực hiện ước mơ thời học sinh cấp III của tôi và cũng là mong muốn của thầy. Ngày 20-11 năm ấy, tôi được thầy giới thiệu với các cô cậu học trò nhỏ. Dù rất khiêm tốn, tôi thấy mình đang là một trong những niềm tự hào nho nhỏ của thầy…

Mấy chục năm đã qua đi. Tôi nay đã ở vào lứa tuổi thầy tôi ngày ấy, mái tóc đã điểm bạc. Còn thầy tôi, thật buồn, người đã đi xa. Mỗi độ ngày 20-11 đến, tôi hay nhớ tới thầy. Tận trong đáy lòng, tôi mong sao cho những đứa con tôi, trong đời học trò có được những người thầy như thầy chủ nhiệm của tôi ngày ấy.

Phương Quang

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here