Trẻ em

Đề bài : . Kể về những kỉ niệm đối với một người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi. ( Ngữ văn 9 )

Bài làm

Một tối chủ nhật cuối tháng chạp – tháng củ mật, anh trai tôi gọi tôi lại bảo:

– Này Bồng, tối nay anh có việc bận đột xuất lên sân bay đón chị Bông về phép. Vậy chú có thể giúp anh canh vườn một đêm không?

– Rất sẵn lòng, với điều kiện anh phải giải hộ em bài toán cô giáo vừa giao.

– Xong ngay! Nhưng nhớ tỉnh ngủ, cảnh giác cao độ. Cữ này là lắm đạo trộm tới thăm đấy. Chú ý mấy luống hoa hồng, nhất là khóm hồng bạch. Đã mất sáu bông đẹp nhất rồi, chỉ còn độc bông to nhất ấy thôi! Mất nữa, khéo dông (xui) cả năm chứ bỡn!

Chưa dứt câu, anh đã biến khỏi nhà. Tôi lẳng lặng ra góc vườn, giấu mình bên gốc hoàng lan.

Đêm đã khuya, rét ngọt, gió hiu hiu. Lạnh thấm qua khe cổ áo len, buốt nhoi nhói. Bỗng tôi giật nảy mình vì phát hiện một chiếc bóng thấp, nhỏ, vừa trèo qua dãy tường rào, lách qua mấy luống cải ngồng cao rồi dừng lại trước khóm hồng bạch giữa vườn. Bông hoa trắng tròn xoe duy nhất khẽ đu đưa trên cành cao nhất. Hương thơm nhè nhẹ lan tỏa. Bóng nhỏ ấy hình như là một bé gái chừng hơn mười tuổi. Nó kiễng chân, nhìn trước, nhìn sau rồi thì thào khấn rất trang nghiêm:

– Trăm lạy Nữ thần Hồng bạch… Xin Người…

Nó trịnh trọng nâng cái kéo nhỏ sát cành hoa….

Bỗng:

– Đứng im!

Tôi quát lớn và lập tức nhảy tới. Tiếng quát vang trong đêm, giữa khu vườn vắng, chính tôi nghe thấy cũng sợ choáng cả người.

một người bạn

Phụp! Chiếc kéo rời khỏi bàn tay bé nhỏ, rơi xuống đất. Cái bóng sụp xuống, run rẩy, ú ớ:

– Mẹ ơi! Ma!… Ma!…

Lát sau, bé gái mới từ từ đứng lên, dụi mắt. Tôi đã sừng sững đứng trước mặt, tay lăm lăm cây gậy tre đực cứng như sắc. Tôi bắt đầu tra hỏi bằng giọng khá quyền uy:

– Tại sao dám ăn trộm hoa?

– Mẹ em… mẹ em… dạ…

Bé gái ngập ngừng, lúng túng.

– Trả lời cho đúng! Ai xui mày ăn trộm hoa hồng bạch hả?

Bé gái vẫn run rẩy trước tôi – một cậu bé trai chừng trạc tuổi nó. Có lẽ vì bị bắt quả tang, vì sợ, vì rét. Trên người nó chỉ phong phanh một chiếc áo mỏng.

– Đã ăn… à… lấy mấy lần rồi?

– Sáu lần ạ!

– A! Thì ra kẻ trộm mấy lần trước cũng là mi? Nhưng làm gì mà nhiều thế?

– Về làm thuốc cho mẹ!

Tôi ngạc nhiên, hỏi lại:

– Làm thuốc mà những sáu lần? Kể cụ thể xem nào? Đây không thèm đánh đâu mà sợ!

– Mẹ em sốt, ho, bật ra máu tươi. Người rạc như mắm. Tiêm, uống đủ loại thuốc đều không đỡ. Mà nhà hết tiền cả rồi. Bố bỏ mẹ con em, đi biệt từ lâu. Mẹ nghỉ mất sức từ năm sáu năm nay…

Bé nấc nghẹn, kể tiếp:

– Em thương mẹ em lắm, nhưng chỉ biết nhìn mẹ mà khóc. Có người bảo: Đi lấy bảy bông hồng bạch về làm thuốc là có thể chữa khỏi bệnh cho mẹ. Thế là em liều…

Trong tôi, giảm hẳn cơn bực và giận mà bắt đầu ái ngại cho nó:

– Sao ấy không hỏi xin đàng hoàng? Đây không biết, tưởng trộm thật, vụt cho một gậy thì có khổ không?

– Em ngại…. em sợ…

Tôi cúi nhặt chiếc kéo, tách nhẹ một nhát, cắt ngọn bông hồng bạch duy nhất còn lại trong vườn, trịnh trọng giao cho cô bé:

– Mình tặng bạn bông này… Chúc mẹ bạn mau lành bệnh!

Định đưa tay ra đỡ, nhưng hai tay cô bé lại buông thõng, như bất lực. Cô bé thút thít:

– Không! Không được đâu! Người mách thuốc dặn đi dặn lại, rằng muốn đuổi được cái ho, cái sốt, hoa hồng bạch nhất thiết phải là hoa ăn trộm. Thế là mẹ em không thể chữa khỏi được nữa rồi! Hu! Hu!

Cô bé thổn thức, uể oải bỏ về. Tôi ngơ ngác nhìn theo, xoay xoay bông hồng, rồi thả rơi xuống đất. Như chợt nhớ ra điều gì, tôi gọi với:

– Này! Bạn ấy ơi!

Tôi bước nhanh vào nhà, nhưng tay lại ra hiệu về phía góc vườn. Tôi vừa ngáp vừa bước vào sau cửa:

– Chà! Ngủ tiếp thôi!

Nhanh như một chú mèo, cô bé bước nhanh tới góc vườn, thoáng chốc lại bươn bả quay ra, trong tay đã cầm chặt bông hồng trắng.

– A! Trộm! Trộm!

Tôi khẽ quát, lách ra cửa, từ từ đuổi theo, vung gậy vun vút vào không khí. Cô bé vụt chạy, cuống quýt trèo qua tường, buông mình nhảy vội xuống đánh huỵch. Tôi đến sát tường, nghển cổ nhìn, thấy cô ngổm dậy, cà nhắc, thập thỏm cố chạy đi. Tiếng rên đứt đoạn, xa dần…

Tôi nhìn theo, mắt nhòa mờ… Một lúc sau lững thững đi vào, lại giường nằm trằn trọc hồi lâu… Ngày mai mình sẽ đến thăm bạn ấy, tôi tự nhủ…

Nhưng chết rồi! Chưa kịp hỏi tên, nhà ở đâu thì biết làm sao! Tôi chỉ còn biết thở dài, trách mình vô ý… Đêm đã khuya lắm…

(Điền Ngọc Phách – Bông hồng thứ bảy)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here