Cô bé bán diêm

Đề bài : Phát biểu cảm nghĩ của em về truyện Cô bé bán diêm của An-đéc-xen. ( Ngữ văn 9 )

Bài làm

Truyện Cô bé bán diêm do An-đéc-xen – nhà văn Đan Mạch sáng tác dựa theo truyện cổ dân gian, nhưng qua thấu kính tinh vi của trí tưởng tượng, tác giả đã xây dựng một câu chuyện đầy tính nhân văn.

Một em bé bán diêm đã chết đúng vào đêm giao thừa vì đói rét. Đã mấy lần em quẹt diêm để sưởi ấm và sống trong ảo ảnh, lúc thì trước mặt hiện ra một lò sưởi ấm nóng, khi thì có một bàn tiệc ngon lành, sang trọng. Có lúc lại là cây thông Nô-en lộng lẫy hiện ra và cuối cùng em được gặp bà nội, được bà cầm tay bay vút lên trời cao. Là đứa bé nghèo khổ, còn gì sung sướng hơn được thấy những cảnh huy hoàng qua ánh sáng của que diêm. Nhưng yếu tố thần kì ấy đã tắt vụt đi khi que diêm cháy hết.

Thông qua hình tượng em bé bán diêm, nhà văn đã miêu tả một em nhỏ lâm vào cảnh ngộ đầy những nỗi khó khăn mà em vẫn giữ cho mình một tâm hồn dịu dàng, tươi sáng. Và từ đó ta thấy được sự cảm thông, lòng thương yêu và quý trọng của tác giả đối với các em thơ đang phải chịu những nỗi bất hạnh.

Cô bé bán diêm

Nghệ thuật lôi cuốn và gây xúc cảm nơi người đọc là tác giả đã khéo xây dựng những tình huống tương phản, thu hút sự chú ý, làm cho câu chuyện thêm phong phú, sinh động, mang màu sắc của truyện cổ tích, có những yếu tố thần kì mà vẫn gắn với cuộc sống thực.

Chẳng hạn, để chống lại cái rét em đã quẹt diêm năm lần, mỗi lần quẹt diêm là hiện ra một cảnh tượng mới, đẹp đẽ theo mộng tưởng của em:

Lần thứ 1: Em tưởng như mình đang ngồi trước lò sưởi ấm áp.

Lần thứ 2: Em như thấy trước mắt mình là một bàn tiệc đón giao thừa có ngỗng quay.

Lần thứ 3: Em thấy trước mắt một cây thông Nô-en lộng lẫy.

Lần thứ 4: Em sung sướng thấy người bà đang mỉm cười với em.

Lần thứ 5: Em thấy bà cầm lấy tay em, rồi hai bà cháu bay vụt lên cao, cao mãi.

Tác giả đã xây dựng hình tượng em bé bán diêm với một sự cảm thông sâu sắc: Hoàn cảnh của em là gia đình sa sút, em ở với cha trên căn gác sát mái nhà, một chỗ ở không thể coi là mái ấm vì dột nát, gió lùa vào rét thấu xương và luôn có những trận chửi mắng. Hình ảnh của em còn tội nghiệp hơn: đầu trần, chân đất, quần áo cũ kĩ, trước ngực đeo tạp dề đựng diêm đi bán… suốt ngày lang thang, bụng đói, cật rét, lo sợ bố đánh vì không bán được diêm.

Cái cảnh thương tâm diễn ra cuối cùng là em ngồi giữa một góc phố, trong đêm giao thừa với sự tương phản gay gắt trong cuộc sống: giữa xó tối tăm và căn nhà sáng đèn lộng lẫy, giữa đói rét và sự ấm no, đầy đủ (mâm cỗ giao thừa có con ngỗng quay), giữa cảnh mọi người rảo bước quay về tổ ấm với hình ảnh em bé đơn độc, lủi thủi, lang thang. Sâu xa hơn nữa là giữa quá khứ yên vui sum họp với hiện tại sa sút chia lìa, giữa mộng ảo huy hoàng và thực tế tối tăm, khắc nghiệt.

Em đã chết thảm trước sự lạnh lùng của cảnh vật và con người!  Nhưng cái chết của em không gây ấn tượng nặng nề, bởi cái không khí của ngày đầu năm, quy luật phát triển của tự nhiên, đã bao trùm lên nó. Hình ảnh cuối cùng của em (má hồng, môi mỉm cười), đặc biệt là những chi tiết kì diệu mà tác giả miêu tả lúc em ra đi là yếu tố làm cho câu chuyện có dáng dấp truyện cổ tích.

Nhà văn chỉ miêu tả mà không trực tiếp bình luận. Nhưng ý nghĩa khách quan toát ra từ tác phẩm là mối thiện cảm của tác giả so với em bé bán diêm. Cuộc sống bất hạnh đã đẩy em vào cảnh ngộ đáng thương, nhưng trước sau em vẫn là một tâm hồn ngây thơ, trong sáng, đẹp đẽ.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here